Ý kiến khách hàng về Bphone
Trang Vũ
26 tháng 10

Thời gian và tình cảm. Thời gian sử dụng Bphone 3 quả là thời gian rất nhiều cảm xúc với bản thân mình.

...
Xem thêm

Vui, buồn, hào hứng, xúc động, tự hào,... Hơn một năm bên em Bphone3 mà nhiều kỷ niệm khó quên.

Bây giờ cứ lâu lâu mình lại ngồi ngắm lại những bức hình mình đã chụp hơn một năm qua mà thật bồi hồi... Có duyên gắn bó với một chiếc điện thoại lại có duyên gắn bó thêm với cả gia đình BFC.
Có một khoảng thời gian mình chìm xuống ít hoạt động trên BFC vì lý do gia đình mà đến khi quay lại mình thấy có rất nhiều điều mới. Điều mới ở đây có cả những điều tốt cả cả những điều không tốt.

Điều tốt mình thấy Bphone 86 ra mắt có thêm rất nhiều anh chị em cô dì chú bác trên mọi miền đất nước biết đến Bphone và BKAV và cả BFC. Có rất nhiều những đánh giá tích cực đến hãng điện thoại made in Vietnam mà bấy lâu nay mình tự hào. Có thêm rất nhiều thành viên mới trong BFC hoạt động rất tích cực và có thêm rất nhiều hình ảnh đẹp mỗi ngày. Có thêm rất nhiều những mối quan hệ thân thiết như ruột thịt vì chúng ta cùng yêu và đam mê Bphone. Và rất nhiều những điều tốt đẹp khác nữa...

Nhưng có điều không tốt xuất hiện đôi khi làm mình suy nghĩ... Tuy mình chìm xuống ít hoạt động nhưng mình vẫn luôn theo dõi Bphone và BFC của chúng ta mỗi ngày. Mình thấy xuất hiện nhiều antifan hơn trong BFC của chúng ta. Mình nhận thấy có nhiều mối quan hệ đã đang bị rạn nứt vì bị ảnh hưởng của một số người tiêu cực mạo danh Bfan. Mình thấy vấn đề antifan không quan trọng bằng vấn đề tình cảm, mối liên hệ giữa chúng ta với Bphone, BKAV, BFC với các thành viên khác trong BFC.

Nói như vậy là mình chỉ mong BFC của chúng ta sẽ luôn bền vững đoàn kết cùng nhau chống lại antifan chống lại những rạn nứt trong lòng... Thời gian không trả lời tất cả nhưng tất cả những gì chúng ta thấy: Sự phát triển của BKAV sự phát triển của Bphone sự lớn mạnh của BFC đều có thời gian làm chứng. Không phải ngày một ngày hai mà là nhiều ngày nhiều tháng nhiều năm...

Mong rằng đến thế hệ của con mình BKAV phát triển mạnh mẽ hơn nữa Bphone ra mắt thêm những đời điện thoại hiện đại hơn nữa. Để đến một ngày mình kể với con mình rằng Mẹ con đã dành nhiều tình cảm cho Bphone như thế nào. Con mình sẽ háo hức để được nghe khi con lớn cũng mong muốn được sử dụng một chiếc điện thoại bằng tình cảm như mẹ vậy.

 

Bài viết gốc Tại đây

Thời gian và tình cảm. Thời gian sử dụng Bphone 3 quả là thời gian rất nhiều cảm xúc với bản thân mình.

...

Vui, buồn, hào hứng, xúc động, tự hào,... Hơn một năm bên em Bphone3 mà nhiều kỷ niệm khó quên.

Bây giờ cứ lâu lâu mình lại ngồi ngắm lại những bức hình mình đã chụp hơn một năm qua mà thật bồi hồi... Có duyên gắn bó với một chiếc điện thoại lại có duyên gắn bó thêm với cả gia đình BFC.
Có một khoảng thời gian mình chìm xuống ít hoạt động trên BFC vì lý do gia đình mà đến khi quay lại mình thấy có rất nhiều điều mới. Điều mới ở đây có cả những điều tốt cả cả những điều không tốt.

Điều tốt mình thấy Bphone 86 ra mắt có thêm rất nhiều anh chị em cô dì chú bác trên mọi miền đất nước biết đến Bphone và BKAV và cả BFC. Có rất nhiều những đánh giá tích cực đến hãng điện thoại made in Vietnam mà bấy lâu nay mình tự hào. Có thêm rất nhiều thành viên mới trong BFC hoạt động rất tích cực và có thêm rất nhiều hình ảnh đẹp mỗi ngày. Có thêm rất nhiều những mối quan hệ thân thiết như ruột thịt vì chúng ta cùng yêu và đam mê Bphone. Và rất nhiều những điều tốt đẹp khác nữa...

Nhưng có điều không tốt xuất hiện đôi khi làm mình suy nghĩ... Tuy mình chìm xuống ít hoạt động nhưng mình vẫn luôn theo dõi Bphone và BFC của chúng ta mỗi ngày. Mình thấy xuất hiện nhiều antifan hơn trong BFC của chúng ta. Mình nhận thấy có nhiều mối quan hệ đã đang bị rạn nứt vì bị ảnh hưởng của một số người tiêu cực mạo danh Bfan. Mình thấy vấn đề antifan không quan trọng bằng vấn đề tình cảm, mối liên hệ giữa chúng ta với Bphone, BKAV, BFC với các thành viên khác trong BFC.

Nói như vậy là mình chỉ mong BFC của chúng ta sẽ luôn bền vững đoàn kết cùng nhau chống lại antifan chống lại những rạn nứt trong lòng... Thời gian không trả lời tất cả nhưng tất cả những gì chúng ta thấy: Sự phát triển của BKAV sự phát triển của Bphone sự lớn mạnh của BFC đều có thời gian làm chứng. Không phải ngày một ngày hai mà là nhiều ngày nhiều tháng nhiều năm...

Mong rằng đến thế hệ của con mình BKAV phát triển mạnh mẽ hơn nữa Bphone ra mắt thêm những đời điện thoại hiện đại hơn nữa. Để đến một ngày mình kể với con mình rằng Mẹ con đã dành nhiều tình cảm cho Bphone như thế nào. Con mình sẽ háo hức để được nghe khi con lớn cũng mong muốn được sử dụng một chiếc điện thoại bằng tình cảm như mẹ vậy.

 

Bài viết gốc Tại đây

Khoa Bui
20 tháng 10
Đầu những năm 2001, khi tôi vừa học xong TCXD, Chúng tôi bắt đầu vào Nam làm việc. Chuyến xe gồm 15 anh em cùng lớp, trong đó tôi chơi rất thân chỉ một người ở đó, cùng ở Thái Bình. ...
Xem thêm

Chúng tôi động viên nhau cố gắng bám trụ và làm việc tốt để thành công, kiếm được nhiều tiền...
Vừa chân ướt chân ráo tới nơi, vào công trình được một tuần thì một tai nạn lao động xảy ra và người bạn thân nhất của tôi đã không may bị mất . Đó là một cú sốc rất lớn với tôi và các bạn học cùng đi. Những ngày đó thật nặng nề, ngột ngạt, hoang mang và dài dằng dặc...Sau khi thống nhất công ty và gia đình, tôi và một cán bộ công ty đã đưa anh ấy về quê hương Thái Bình . Mọi việc xong xuôi tôi lại tiếp tục vào Nam mà không về qua nhà. Vì sợ rằng lúc đó mà về là không được vào lại nữa...
Những ngày tiếp theo tôi vào làm, thời tiết nắng nóng cháy da, lúc mưa rát mặt, bẵng một vài tháng những người bạn học với tôi. Họ không bám trụ nổi, họ không chịu được những khó khăn và họ bỏ về quê hết. Còn lại mình tôi và tôi thầm nhủ với người bạn thân thiết của tôi, sẽ đòi lại mảnh đất này thật nhiều gấp trăm ngàn lần những gì mất mát chúng tôi đã phải bỏ ra !
Cuộc sống công trình cũng dần dần tôi quen, khí hậu và thêm những người quen mới.Tôi đam mê, hăng say. Rong ruổi khắp các công trình khu vực Nam Miền Trung , Tây Nguyên . Mỗi khi xong một công trình tôi lại thấy niềm vui, thấy hạnh phúc trào dâng.
Các công trình của chúng tôi làm là những ngôi trường học cho vùng sâu, vùng xa, các đập thủy điện nhỏ, các cây cầu,các ngôi nhà tình nghĩa cho người có Công... Tôi thấy chút tự hào là mình đã góp phần nhỏ bé giúp đồng bào dân tộc có cuộc sống tốt hơn. Và đi đến đâu tôi thấy nhiều vùng miền đẹp quá, chỉ là còn hoang xơ chưa phát triển. Với tôi những nơi đã đến và làm việc tôi yêu quý như là quê hương sinh ra mình vậy. Tôi khao khát được góp sức cho sự đổi thay mỗi vùng đất mình đến. Đó là những năm tháng tuổi trẻ sục sôi, nhiệt huyết đam mê của tôi ...
Đất nước hội nhập, đổi mới phát triển, kinh tế, văn hóa, thể thao, KHKT... cũng làm thay da đổi thịt ,một Việt nam đang có nhiều tiềm năng phát triển vượt bậc, đời sống nhân dân, xã hội cải thiện, sung túc hơn.
Tôi yêu Bphone, hay các sản phẩm Việt, doanh nghiệp Việt làm ra.
Yêu Bphone vì có gì đó nó là một phần trong cơ thể của mình. Tôi thấy sự đam mê, nhiệt huyết của BKAV muốn khảng định tầm vóc, trí tuệ con người Việt với thế giới.
Hơn cả là BKAV đang cùng với toàn hệ thống xã hội, hàng ngày góp phần giúp đưa Việt nam phát triển.
Tôi ở group này và cũng chẳng ngại ngần gì khi nói tôi rất yêu đất nước , con người Việt nam, yêu Bphone.
Không biết có ai cười tôi không? và không biết mọi người yêu Tổ Quốc mình thế nào???
Với tôi tình yêu đất nước Việt nam không phải là hò hét, vỗ ngực... Hét to "tôi yêu Việt nam" ! Mà yêu nước nó xuất phát từ những hành động nhỏ và thường nhật. Đó là tình yêu thương con người với con người. Đối xử nhân văn, văn hóa với nhau.
Đó là không hiềm khích, kích bác, xỉa xói lẫn nhau, hận thù...
Đó là giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt. Hãy giao lưu trò chuyện cởi mở bằng những vốn từ ngữ Việt đẹp
Đó là Người Việt dùng hàng Việt, chúng ta có rất nhiều vật dụng thiết yếu cuộc sống và nên dùng hàng do chính người Việt mình làm ra
....
Tôi dùng Bphone và tôi thấy nó luôn mới mẻ và khám phá những tính năng hữu ích trong sản phẩm B là chưa thấy hết. Không như các sản phẩm khác, mày mò vài tuần là chán .
Tôi thấy tự tin khi dùng B ở mọi nơi !!!
Đó là tình yêu của tôi với cuộc sống, với B, còn mọi người yêu B thế nào

 

Bài viết gốc Tại đây

Đầu những năm 2001, khi tôi vừa học xong TCXD, Chúng tôi bắt đầu vào Nam làm việc. Chuyến xe gồm 15 anh em cùng lớp, trong đó tôi chơi rất thân chỉ một người ở đó, cùng ở Thái Bình. ...

Chúng tôi động viên nhau cố gắng bám trụ và làm việc tốt để thành công, kiếm được nhiều tiền...
Vừa chân ướt chân ráo tới nơi, vào công trình được một tuần thì một tai nạn lao động xảy ra và người bạn thân nhất của tôi đã không may bị mất . Đó là một cú sốc rất lớn với tôi và các bạn học cùng đi. Những ngày đó thật nặng nề, ngột ngạt, hoang mang và dài dằng dặc...Sau khi thống nhất công ty và gia đình, tôi và một cán bộ công ty đã đưa anh ấy về quê hương Thái Bình . Mọi việc xong xuôi tôi lại tiếp tục vào Nam mà không về qua nhà. Vì sợ rằng lúc đó mà về là không được vào lại nữa...
Những ngày tiếp theo tôi vào làm, thời tiết nắng nóng cháy da, lúc mưa rát mặt, bẵng một vài tháng những người bạn học với tôi. Họ không bám trụ nổi, họ không chịu được những khó khăn và họ bỏ về quê hết. Còn lại mình tôi và tôi thầm nhủ với người bạn thân thiết của tôi, sẽ đòi lại mảnh đất này thật nhiều gấp trăm ngàn lần những gì mất mát chúng tôi đã phải bỏ ra !
Cuộc sống công trình cũng dần dần tôi quen, khí hậu và thêm những người quen mới.Tôi đam mê, hăng say. Rong ruổi khắp các công trình khu vực Nam Miền Trung , Tây Nguyên . Mỗi khi xong một công trình tôi lại thấy niềm vui, thấy hạnh phúc trào dâng.
Các công trình của chúng tôi làm là những ngôi trường học cho vùng sâu, vùng xa, các đập thủy điện nhỏ, các cây cầu,các ngôi nhà tình nghĩa cho người có Công... Tôi thấy chút tự hào là mình đã góp phần nhỏ bé giúp đồng bào dân tộc có cuộc sống tốt hơn. Và đi đến đâu tôi thấy nhiều vùng miền đẹp quá, chỉ là còn hoang xơ chưa phát triển. Với tôi những nơi đã đến và làm việc tôi yêu quý như là quê hương sinh ra mình vậy. Tôi khao khát được góp sức cho sự đổi thay mỗi vùng đất mình đến. Đó là những năm tháng tuổi trẻ sục sôi, nhiệt huyết đam mê của tôi ...
Đất nước hội nhập, đổi mới phát triển, kinh tế, văn hóa, thể thao, KHKT... cũng làm thay da đổi thịt ,một Việt nam đang có nhiều tiềm năng phát triển vượt bậc, đời sống nhân dân, xã hội cải thiện, sung túc hơn.
Tôi yêu Bphone, hay các sản phẩm Việt, doanh nghiệp Việt làm ra.
Yêu Bphone vì có gì đó nó là một phần trong cơ thể của mình. Tôi thấy sự đam mê, nhiệt huyết của BKAV muốn khảng định tầm vóc, trí tuệ con người Việt với thế giới.
Hơn cả là BKAV đang cùng với toàn hệ thống xã hội, hàng ngày góp phần giúp đưa Việt nam phát triển.
Tôi ở group này và cũng chẳng ngại ngần gì khi nói tôi rất yêu đất nước , con người Việt nam, yêu Bphone.
Không biết có ai cười tôi không? và không biết mọi người yêu Tổ Quốc mình thế nào???
Với tôi tình yêu đất nước Việt nam không phải là hò hét, vỗ ngực... Hét to "tôi yêu Việt nam" ! Mà yêu nước nó xuất phát từ những hành động nhỏ và thường nhật. Đó là tình yêu thương con người với con người. Đối xử nhân văn, văn hóa với nhau.
Đó là không hiềm khích, kích bác, xỉa xói lẫn nhau, hận thù...
Đó là giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt. Hãy giao lưu trò chuyện cởi mở bằng những vốn từ ngữ Việt đẹp
Đó là Người Việt dùng hàng Việt, chúng ta có rất nhiều vật dụng thiết yếu cuộc sống và nên dùng hàng do chính người Việt mình làm ra
....
Tôi dùng Bphone và tôi thấy nó luôn mới mẻ và khám phá những tính năng hữu ích trong sản phẩm B là chưa thấy hết. Không như các sản phẩm khác, mày mò vài tuần là chán .
Tôi thấy tự tin khi dùng B ở mọi nơi !!!
Đó là tình yêu của tôi với cuộc sống, với B, còn mọi người yêu B thế nào

 

Bài viết gốc Tại đây

Ngọc Thảo Nguyễn
13 tháng 10


Em là Ngọc Thảo, nhân viên tư vấn Bphone. Trước khi là tư vấn viên, em đã được trải nghiệm Bphone từ anh trai.

...
Xem thêm

Em tham gia BFC từ lâu, nhưng vì chưa sở hữu Bphone nên cũng không dám giao lưu nhiều. Công ty cũng không hề bắt ép tụi em mua Bphone, nhưng vì yêu mến, nên em đã chọn cho mình sản phẩm B86. Em sẽ gửi thông điệp cảm nhận khi sử dụng máy của mình tại nơi đây, cũng là sự chia sẻ, trải lòng mình.

- Từ khi có Bphone, em mới hiểu sao anh mình lại thích chụp hình đến vậy, vì giờ em cũng có đam mê đó, thấy gì đẹp cũng chụp và gửi lên đây.
- BFC cho em cảm giác thân thuộc, những tình cảm ấm áp
- Đọc những bài viết cảm nhận suốt quá trình dẫn đến tin yêu từ mọi người em càng thêm trân trọng.
- Mong các bạn sẽ có cái nhìn rộng mở hơn. Để nền công nghệ nước ta được phát triển theo đúng bước tiến của nó.

Chúc tập đoàn Bkav luôn vững mạnh và BFC mãi được tin yêu!

 

Bài viết gốc tại đây


Em là Ngọc Thảo, nhân viên tư vấn Bphone. Trước khi là tư vấn viên, em đã được trải nghiệm Bphone từ anh trai.

...

Em tham gia BFC từ lâu, nhưng vì chưa sở hữu Bphone nên cũng không dám giao lưu nhiều. Công ty cũng không hề bắt ép tụi em mua Bphone, nhưng vì yêu mến, nên em đã chọn cho mình sản phẩm B86. Em sẽ gửi thông điệp cảm nhận khi sử dụng máy của mình tại nơi đây, cũng là sự chia sẻ, trải lòng mình.

- Từ khi có Bphone, em mới hiểu sao anh mình lại thích chụp hình đến vậy, vì giờ em cũng có đam mê đó, thấy gì đẹp cũng chụp và gửi lên đây.
- BFC cho em cảm giác thân thuộc, những tình cảm ấm áp
- Đọc những bài viết cảm nhận suốt quá trình dẫn đến tin yêu từ mọi người em càng thêm trân trọng.
- Mong các bạn sẽ có cái nhìn rộng mở hơn. Để nền công nghệ nước ta được phát triển theo đúng bước tiến của nó.

Chúc tập đoàn Bkav luôn vững mạnh và BFC mãi được tin yêu!

 

Bài viết gốc tại đây

Thiên Nhiên
06/10

Có 1 CEO như thế! Hôm nay tôi viết về anh. Một người mà trước đây tôi từng chẳng cần quan tâm. Chẳng cần biết.

...
Xem thêm

Bởi với tôi, cái BFC này là nơi tôi tìm thấy niềm vui, tìm thấy cảm giác của một gia đình. Còn ai là người để chúng tôi biết nhau thì tôi không quan tâm, với tôi lúc đó chẳng quan trọng và cũng chẳng cần tìm hiểu đó là ai.

Lần đầu tiên nghe đến tên anh là khi tôi sang Tinh Tế. Các bạn bên đó dùng cho anh mọi thể loại ngôn ngữ không tốt đẹp gì. Nhưng từ mà tôi lưu tâm nhất đó là "NỔ"
...tôi bắt đầu tìm hiểu về anh, lúc đầu cũng k thiện cảm là mấy, nhưng tôi cũng mặc kệ. Tôi gắn bó với BFC này, không phải gắn bó với anh. Tôi dành tình yêu cho BFC rất lớn nên cũng xem nhẹ mọi lời chỉ trích xung quanh.

Ngày đầu nói chuyện với anh, là bàn về vấn đề làm áo gió và xin logo. Anh đã báo nhân viên, hỗ trợ chúng tôi hết mình để hoàn thành sớm. Và đây là lần đầu tiên, tôi thay đổi cách nhìn về anh. 

Dần dần, trao đổi với các anh chị em trong Bkav tôi mới thấy thực sự hiếm có một chủ tịch nào gần gũi với nhân viên và giản dị như vậy.

1000 tỷ kia. Nếu như là những gia đình khác, họ sẽ chỉ cần sống một cuộc sống sung sướng, nay đi du lịch,mai tậu xế hộp tiền tỉ loại mới và đẳng cấp nhất cần gì phải bỏ ra nghiên cứu để mong muốn xóa bỏ định kiến, để cho thế giới biết VN mình cũng có thể làm được điều mà các nước lớn có thể làm. Để tạo thêm việc làm cho dân tộc, phát triển khả năng công nghệ của đất nước mình.

1000 tỷ kia có nhỏ đâu mà dám mạo hiểm và chịu bao nhiêu chỉ trích đắng cay vậy anh nhỉ? Anh có biết, khi anh tự hào về những sản phẩm mà anh tạo ra thì bên ngoài, chính cả người Việt mình nhiều người cũng có chịu tin, mà dành cho anh bao lời thậm tệ, gán cho anh từ "NỔ" đó thôi...

Khi tôi xin ảnh anh từ một chị để vẽ, khi xem hết các ảnh chị ấy gửi tôi mới thấy không phải việc anh chỉ mặc một chiếc áo trắng kẻ chỉ đỏ kia. Mà ngay cả cái Caravat hơn 10 năm qua anh cũng chỉ dùng độc nhất một cái. Hỏi ra thì anh cười xòa , cũng chẳng mấy khi dùng đến caravat, dùng một cái đó cũng có hỏng đâu, với lại có một cái vậy đỡ lựa chọn 

Đấy, ở đây...tôi thấy 1 CEO giản dị và "nghèo" đến thế đấy 

Giờ thì tôi thực sự quý trọng anh, và thêm gắn bó với BFC mình nhiều hơn nữa. Cảm ơn anh đã tạo ra Bphone để chúng tôi có được những đam mê những giá trị tình cảm như ở hiện tại. Chúc anh và Bkav sẽ đạt được những điều mình mong muốn , sự thành công và thấu hiểu hơn từ người dân đất Việt. 

 

Bài viết gốc Tại đây

Có 1 CEO như thế! Hôm nay tôi viết về anh. Một người mà trước đây tôi từng chẳng cần quan tâm. Chẳng cần biết.

...

Bởi với tôi, cái BFC này là nơi tôi tìm thấy niềm vui, tìm thấy cảm giác của một gia đình. Còn ai là người để chúng tôi biết nhau thì tôi không quan tâm, với tôi lúc đó chẳng quan trọng và cũng chẳng cần tìm hiểu đó là ai.

Lần đầu tiên nghe đến tên anh là khi tôi sang Tinh Tế. Các bạn bên đó dùng cho anh mọi thể loại ngôn ngữ không tốt đẹp gì. Nhưng từ mà tôi lưu tâm nhất đó là "NỔ"
...tôi bắt đầu tìm hiểu về anh, lúc đầu cũng k thiện cảm là mấy, nhưng tôi cũng mặc kệ. Tôi gắn bó với BFC này, không phải gắn bó với anh. Tôi dành tình yêu cho BFC rất lớn nên cũng xem nhẹ mọi lời chỉ trích xung quanh.

Ngày đầu nói chuyện với anh, là bàn về vấn đề làm áo gió và xin logo. Anh đã báo nhân viên, hỗ trợ chúng tôi hết mình để hoàn thành sớm. Và đây là lần đầu tiên, tôi thay đổi cách nhìn về anh. 

Dần dần, trao đổi với các anh chị em trong Bkav tôi mới thấy thực sự hiếm có một chủ tịch nào gần gũi với nhân viên và giản dị như vậy.

1000 tỷ kia. Nếu như là những gia đình khác, họ sẽ chỉ cần sống một cuộc sống sung sướng, nay đi du lịch,mai tậu xế hộp tiền tỉ loại mới và đẳng cấp nhất cần gì phải bỏ ra nghiên cứu để mong muốn xóa bỏ định kiến, để cho thế giới biết VN mình cũng có thể làm được điều mà các nước lớn có thể làm. Để tạo thêm việc làm cho dân tộc, phát triển khả năng công nghệ của đất nước mình.

1000 tỷ kia có nhỏ đâu mà dám mạo hiểm và chịu bao nhiêu chỉ trích đắng cay vậy anh nhỉ? Anh có biết, khi anh tự hào về những sản phẩm mà anh tạo ra thì bên ngoài, chính cả người Việt mình nhiều người cũng có chịu tin, mà dành cho anh bao lời thậm tệ, gán cho anh từ "NỔ" đó thôi...

Khi tôi xin ảnh anh từ một chị để vẽ, khi xem hết các ảnh chị ấy gửi tôi mới thấy không phải việc anh chỉ mặc một chiếc áo trắng kẻ chỉ đỏ kia. Mà ngay cả cái Caravat hơn 10 năm qua anh cũng chỉ dùng độc nhất một cái. Hỏi ra thì anh cười xòa , cũng chẳng mấy khi dùng đến caravat, dùng một cái đó cũng có hỏng đâu, với lại có một cái vậy đỡ lựa chọn 

Đấy, ở đây...tôi thấy 1 CEO giản dị và "nghèo" đến thế đấy 

Giờ thì tôi thực sự quý trọng anh, và thêm gắn bó với BFC mình nhiều hơn nữa. Cảm ơn anh đã tạo ra Bphone để chúng tôi có được những đam mê những giá trị tình cảm như ở hiện tại. Chúc anh và Bkav sẽ đạt được những điều mình mong muốn , sự thành công và thấu hiểu hơn từ người dân đất Việt. 

 

Bài viết gốc Tại đây

Nguyen Trung
28 tháng 09
Góc tâm sự: Từ ngày sở hữu B86 đến nay niềm đam mê chụp ảnh của mình lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, kho hình của mình đã lên đến số nghìn vì không nỡ xóa ảnh nào
  ...
Xem thêm

Rồi từ khi biết đến #lenschế qua một ng bạn trong group mình đã tiếp tục sưu tầm cũng như rèn luyện thêm cách chụp để cho ra bức ảnh đẹp nhất 
Và rồi hôm qua sau bao nhiêu lời góp ý,động viên thì mình đã cho ra đời bức ảnh khá ưng ý và mọi ng cũng thích. Nó đc chọn làm ảnh bìa của group #macrophonephotoga cảm thấy rất vui và hạnh phúc, niềm vui còn đc nhân đôi khi a chủ trang nói đây là bức ảnh đc chọn làm ảnh bìa đầu tiên của đt #bphoneb86 vui
Thật sự mà nói tính năng #smacro của #bphone quá đỉnh cộng với lens nữa thì quá bá đạo . Xin cám ơn tất cả những ng đã bỏ công sức và cho ra đời chiếc điện này.

 

Bài viết gốc Tại đây

Góc tâm sự: Từ ngày sở hữu B86 đến nay niềm đam mê chụp ảnh của mình lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, kho hình của mình đã lên đến số nghìn vì không nỡ xóa ảnh nào
  ...

Rồi từ khi biết đến #lenschế qua một ng bạn trong group mình đã tiếp tục sưu tầm cũng như rèn luyện thêm cách chụp để cho ra bức ảnh đẹp nhất 
Và rồi hôm qua sau bao nhiêu lời góp ý,động viên thì mình đã cho ra đời bức ảnh khá ưng ý và mọi ng cũng thích. Nó đc chọn làm ảnh bìa của group #macrophonephotoga cảm thấy rất vui và hạnh phúc, niềm vui còn đc nhân đôi khi a chủ trang nói đây là bức ảnh đc chọn làm ảnh bìa đầu tiên của đt #bphoneb86 vui
Thật sự mà nói tính năng #smacro của #bphone quá đỉnh cộng với lens nữa thì quá bá đạo . Xin cám ơn tất cả những ng đã bỏ công sức và cho ra đời chiếc điện này.

 

Bài viết gốc Tại đây

Nguyễn Sỹ Cương
21 tháng 09
Thanks so much chế độ bảo mật của bkav.
Em bị rơi mất máy. Nhưng rất tự tin khả năng tìm được.
  ...
Xem thêm

Day 1. Gửi tin về tổng đài. Bặt vô âm tín không có tín hiệu.
Day 2. Tiếp tục gửi. Đến chiều có tin nhắn trả về. Biết được đối tượng đã reset máy mình, nghĩ càng mừng. Trong ngày gửi tiếp vài tin.
Tổng cộng đối tượng đã reset máy e 3 lần các bác ạ. Nhưng ko hack nổi.
Cuối cùng như các bác biết đó Day 3 đã liên hệ với em để trả máy.
Em mất 2 lít ạ + vỡ màn hình ( sad)
Phải nói chế độ bảo mật quá tốt.

 

Bài viết gốc Tại đây

Thanks so much chế độ bảo mật của bkav.
Em bị rơi mất máy. Nhưng rất tự tin khả năng tìm được.
  ...

Day 1. Gửi tin về tổng đài. Bặt vô âm tín không có tín hiệu.
Day 2. Tiếp tục gửi. Đến chiều có tin nhắn trả về. Biết được đối tượng đã reset máy mình, nghĩ càng mừng. Trong ngày gửi tiếp vài tin.
Tổng cộng đối tượng đã reset máy e 3 lần các bác ạ. Nhưng ko hack nổi.
Cuối cùng như các bác biết đó Day 3 đã liên hệ với em để trả máy.
Em mất 2 lít ạ + vỡ màn hình ( sad)
Phải nói chế độ bảo mật quá tốt.

 

Bài viết gốc Tại đây

Hương Đoàn
14 tháng 09
Đại diện cho tấm lòng của toàn thể anh chị em Bphone Fans Club tới các bạn học sinh trường THCS Điện Quan, Bảo Yên, Lào Cai mang lại cho tôi cảm giác nghẹn ngào đến lạ. ...
Xem thêm

Đây không phải là lần đầu đi thiện nguyện, nhưng lần này đại diện cho tấm lòng của toàn thể anh chị em Bphone Fans Club tới các bạn học sinh trường THCS Điện Quan, Bảo Yên, Lào Cai lại mang lại cho tôi cảm giác nghẹn ngào đến lạ.

Lạ đầu tiên, là dòng nước đỏ nặng phù sa, mang màu mỡ đến cho đồng ruộng, nhưng lại mang bao đau thương cho đồng bào nơi đây. Hiền hòa mà hung tợn. Dòng nước dù đã rút, nhưng nếu nhìn tận mắt sẽ rùng mình sợ hãi. Có bức ảnh tôi chụp cả chân tường lớp học, vẫn còn đọng lại mức nước đã dâng lên ngập trường ngập lớp, hư hại biết bao nhiêu sách vở cùng đồ dùng học tập cũng như việc dạy và học của trường. Cô hiệu trưởng có tâm sự, đến hôm nay trường mới cho các em học bù xong thời gian lũ quét vừa rồi.

Lạ đến sững sờ là các em vào độ tuổi THCS, nhưng các em vẫn còi và bé như kẹo vậy. Trường có 325 học sinh thì có 84 em ở lại bán trú, gọi là bán trú, chứ cũng như là nội trú vậy, vì nhà các em xa, nên ở lại ăn nghỉ tại trường từ thứ 2 - thứ 6. Cuối tuần các em về với gia đình. Khi chúng tôi tơi là giờ các em đang ăn trưa và các học sinh ngoại trú thì đã về nhà. Theo sự trao đổi từ trước, thì nhà trường có cử đại diện một số em học sinh nhận phần thưởng, các em không giấu được vui mừng, rất hào hứng khi được tặng quà và nói cảm ơn cũng như nhận lời chúc chăm ngoan học giỏi.

Lạ lẫm hơn nữa dù là cô gái sinh ra ở miền núi, nhưng quãng đường hôm nay tôi đi nó uống lượn, nó leo dốc, xuống dốc, nhìn xuống dưới là dòng suối chảy không phải hiền hòa như thơ ca đâu nhé, nó có thể cuốn bay những gì nó gặp phải trên con đường lũ quét. Xa xa lác đác điểm vài ngôi nhà, có khi cả quả đồi là một ngôi nhà. Thấy biết bao sự khó khăn trên con đường đến trường của các em học sinh.

Ngày hôm nay biết bao nhiêu cảm xúc không diễn tả lên lời. Nhưng em cũng được xin cảm ơn cô Hue Nguyen hiệu trưởng nhà trường, cô Nga Le cùng toàn thể thầy cô đã tạo điều kiện cho chúng em hoàn thành buổi thiện nguyện ngày hôm nay được thuận lợi và ý nghĩa. Em xin kính chúc các thầy cô sức khỏe, công tác tốt, các em học sinh chăm ngoan, thông minh và học giỏi, đạt được nhiều thành tích cao trong học tập.Em cũng vô cùng cảm ơn sự đồng hành nhiệt tình cùng giúp đỡ từ tờ mờ sáng tinh mơ của anh Lê Văn Đạt đã xuất phát từ 4h sáng, chủ tọa phát biểu xuất sắc, anh Trần Tân mạnh mẽ, anh Nông Ngọc Hiếu đã chỉ bảo, hướng dẫn trong ngày hôm nay. À, còn Quý Bình chân dài nữa, rất khéo léo trong xử lý công việc nay.

Sẻ chia là hạnh phúc - BFC yêu thương đong đầy

 

 

 

Bài viết gốc Tại đây

Đại diện cho tấm lòng của toàn thể anh chị em Bphone Fans Club tới các bạn học sinh trường THCS Điện Quan, Bảo Yên, Lào Cai mang lại cho tôi cảm giác nghẹn ngào đến lạ. ...

Đây không phải là lần đầu đi thiện nguyện, nhưng lần này đại diện cho tấm lòng của toàn thể anh chị em Bphone Fans Club tới các bạn học sinh trường THCS Điện Quan, Bảo Yên, Lào Cai lại mang lại cho tôi cảm giác nghẹn ngào đến lạ.

Lạ đầu tiên, là dòng nước đỏ nặng phù sa, mang màu mỡ đến cho đồng ruộng, nhưng lại mang bao đau thương cho đồng bào nơi đây. Hiền hòa mà hung tợn. Dòng nước dù đã rút, nhưng nếu nhìn tận mắt sẽ rùng mình sợ hãi. Có bức ảnh tôi chụp cả chân tường lớp học, vẫn còn đọng lại mức nước đã dâng lên ngập trường ngập lớp, hư hại biết bao nhiêu sách vở cùng đồ dùng học tập cũng như việc dạy và học của trường. Cô hiệu trưởng có tâm sự, đến hôm nay trường mới cho các em học bù xong thời gian lũ quét vừa rồi.

Lạ đến sững sờ là các em vào độ tuổi THCS, nhưng các em vẫn còi và bé như kẹo vậy. Trường có 325 học sinh thì có 84 em ở lại bán trú, gọi là bán trú, chứ cũng như là nội trú vậy, vì nhà các em xa, nên ở lại ăn nghỉ tại trường từ thứ 2 - thứ 6. Cuối tuần các em về với gia đình. Khi chúng tôi tơi là giờ các em đang ăn trưa và các học sinh ngoại trú thì đã về nhà. Theo sự trao đổi từ trước, thì nhà trường có cử đại diện một số em học sinh nhận phần thưởng, các em không giấu được vui mừng, rất hào hứng khi được tặng quà và nói cảm ơn cũng như nhận lời chúc chăm ngoan học giỏi.

Lạ lẫm hơn nữa dù là cô gái sinh ra ở miền núi, nhưng quãng đường hôm nay tôi đi nó uống lượn, nó leo dốc, xuống dốc, nhìn xuống dưới là dòng suối chảy không phải hiền hòa như thơ ca đâu nhé, nó có thể cuốn bay những gì nó gặp phải trên con đường lũ quét. Xa xa lác đác điểm vài ngôi nhà, có khi cả quả đồi là một ngôi nhà. Thấy biết bao sự khó khăn trên con đường đến trường của các em học sinh.

Ngày hôm nay biết bao nhiêu cảm xúc không diễn tả lên lời. Nhưng em cũng được xin cảm ơn cô Hue Nguyen hiệu trưởng nhà trường, cô Nga Le cùng toàn thể thầy cô đã tạo điều kiện cho chúng em hoàn thành buổi thiện nguyện ngày hôm nay được thuận lợi và ý nghĩa. Em xin kính chúc các thầy cô sức khỏe, công tác tốt, các em học sinh chăm ngoan, thông minh và học giỏi, đạt được nhiều thành tích cao trong học tập.Em cũng vô cùng cảm ơn sự đồng hành nhiệt tình cùng giúp đỡ từ tờ mờ sáng tinh mơ của anh Lê Văn Đạt đã xuất phát từ 4h sáng, chủ tọa phát biểu xuất sắc, anh Trần Tân mạnh mẽ, anh Nông Ngọc Hiếu đã chỉ bảo, hướng dẫn trong ngày hôm nay. À, còn Quý Bình chân dài nữa, rất khéo léo trong xử lý công việc nay.

Sẻ chia là hạnh phúc - BFC yêu thương đong đầy

 

 

 

Bài viết gốc Tại đây

Đỗ Khuyến
07 tháng 09
Nhân đội tuyển xe tăng Việt Nam đoạt giải nhất bảng 2 tại cuộc thi xe tăng bên Nga, mấy anh em cựu lính tăng chúng tôi rủ nhau ra quán Nấm Rừng trên đường Hàm Nghi để tự chúc mừng nhau. ...
Xem thêm

Thấy tôi mặc chiếc áo phông Bkav, ông bạn lại gần vỗ vai hỏi:
- Ông cũng dùng Bphone à?
- Tôi thản nhiên gật đầu. Chứ sao?
Thế là anh bạn như gặp được đồng minh, chìa chiếc điện thoại ra khoe: đây là quà của cô con gái mua tặng nhân sinh nhật 60, nào là phải học vuốt mất cả buổi mới làm quen được, nào là đi mưa, đi bơi thoải mái. vv...
Thật lòng tôi đang dùng Iphone, chiếc điện thoại có cái camera "tổ ong" và cũng là đồ con tôi mua tặng. Tôi chưa một lần được nhìn thấy tận mắt chiếc Bphone chứ đừng nói đến việc chạm tay vào nó kể cả từ Bphone đời thứ nhất, mặc dù các buổi ra mắt của cả bốn thế hệ Bphone tôi đã theo dõi không sót buổi nào. Tôi chưa từng được trải nghiệm Bphone nên lúc này chỉ đứng nghe ông bạn nói, mắt thì cứ chằm chằm vào tay cầm chiếc B86 mà không dám ý kiến gì thêm.
Bỗng nảy ra một ý, tôi liền vừa nói vừa như giằng lấy chiếc điện thoại trên tay ông bạn:
- Sao điện thoại của ông có mầu đẹp thế, đúng là gái rượu mua có khác. Thế là tôi mân mê, vuốt ve, ngắm nhìn chiếc Bphone trên tay mình với cảm giác thật là lạ.
Không dám bàn về cấu hình hay hiệu năng của máy, bởi cái đó có nhiều bạn làm rồi, mà làm rất bài bản nữa là khác.
Trên tay tôi là một chiếc Bphone còn mới, được giữ gìn cẩn thận, tôi ngạc nghiên vô cùng về thiết kế và khả năng hoàn thiện một cách chau chuốt và tinh tế của sản phẩm, thực ra nó chẳng kém những chiếc điện thoại của các hãng nổi tiếng. Đẹp, cầm nắm liền lạc là cảm xúc đầu tiên của tôi đối với sản phẩm này.
Cầm trên tay một lúc rồi đưa lại anh bạn, tôi lại phải đánh phét một câu:
- Của tôi mầu đen, xấu hơn của ông.
Suốt bữa nhậu, cho đến khi về nhà rồi tôi vẫn cứ bị ám ảnh bởi chiếc Bphone và thầm nghĩ : Các kĩ sư của chúng ta từ thiết kế đến hoàn thiện sản phẩm đâu có kém cạnh gì các nước tiên tiến khác!

Bài viết gốc Tại đây

Nhân đội tuyển xe tăng Việt Nam đoạt giải nhất bảng 2 tại cuộc thi xe tăng bên Nga, mấy anh em cựu lính tăng chúng tôi rủ nhau ra quán Nấm Rừng trên đường Hàm Nghi để tự chúc mừng nhau. ...

Thấy tôi mặc chiếc áo phông Bkav, ông bạn lại gần vỗ vai hỏi:
- Ông cũng dùng Bphone à?
- Tôi thản nhiên gật đầu. Chứ sao?
Thế là anh bạn như gặp được đồng minh, chìa chiếc điện thoại ra khoe: đây là quà của cô con gái mua tặng nhân sinh nhật 60, nào là phải học vuốt mất cả buổi mới làm quen được, nào là đi mưa, đi bơi thoải mái. vv...
Thật lòng tôi đang dùng Iphone, chiếc điện thoại có cái camera "tổ ong" và cũng là đồ con tôi mua tặng. Tôi chưa một lần được nhìn thấy tận mắt chiếc Bphone chứ đừng nói đến việc chạm tay vào nó kể cả từ Bphone đời thứ nhất, mặc dù các buổi ra mắt của cả bốn thế hệ Bphone tôi đã theo dõi không sót buổi nào. Tôi chưa từng được trải nghiệm Bphone nên lúc này chỉ đứng nghe ông bạn nói, mắt thì cứ chằm chằm vào tay cầm chiếc B86 mà không dám ý kiến gì thêm.
Bỗng nảy ra một ý, tôi liền vừa nói vừa như giằng lấy chiếc điện thoại trên tay ông bạn:
- Sao điện thoại của ông có mầu đẹp thế, đúng là gái rượu mua có khác. Thế là tôi mân mê, vuốt ve, ngắm nhìn chiếc Bphone trên tay mình với cảm giác thật là lạ.
Không dám bàn về cấu hình hay hiệu năng của máy, bởi cái đó có nhiều bạn làm rồi, mà làm rất bài bản nữa là khác.
Trên tay tôi là một chiếc Bphone còn mới, được giữ gìn cẩn thận, tôi ngạc nghiên vô cùng về thiết kế và khả năng hoàn thiện một cách chau chuốt và tinh tế của sản phẩm, thực ra nó chẳng kém những chiếc điện thoại của các hãng nổi tiếng. Đẹp, cầm nắm liền lạc là cảm xúc đầu tiên của tôi đối với sản phẩm này.
Cầm trên tay một lúc rồi đưa lại anh bạn, tôi lại phải đánh phét một câu:
- Của tôi mầu đen, xấu hơn của ông.
Suốt bữa nhậu, cho đến khi về nhà rồi tôi vẫn cứ bị ám ảnh bởi chiếc Bphone và thầm nghĩ : Các kĩ sư của chúng ta từ thiết kế đến hoàn thiện sản phẩm đâu có kém cạnh gì các nước tiên tiến khác!

Bài viết gốc Tại đây

Khuc Nam
31 tháng 8
Hẳn là cũng giống người viết, nhiều ng theo dõi và đồng hành cùng Bkav từ năm 2015 đến bây giờ nhiều khi cảm thấy khó hiểu về những quyết định, về cách làm của Bkav mà người đứng đầu là anh Quảng. ...
Xem thêm

NGUYỄN TỬ QUẢNG, ANH LÀ DOANH NHÂN HAY LÀ KỸ SƯ?

Lưu ý: Bài viết này mang tính tung hô, nếu copy lại vui lòng không cắt ghép tránh làm móp méo câu chữ của tôi, nếu không thì vui lòng dẫn nguyên link.

Hẳn là cũng giống người viết, nhiều ng theo dõi và đồng hành cùng Bkav từ năm 2015 đến bây giờ nhiều khi cảm thấy khó hiểu về những quyết định, về cách làm của Bkav mà người đứng đầu là anh Quảng. Nhiều kẻ khẩu nghiệp còn dùng những điều đó để đả kích, dè bỉu thậm chí là chế giễu và xúc phạm không chỉ cá nhân anh Quảng mà còn rất nhiều những đồng nghiệp của anh Quảng và người thân của họ.

Với một doanh nhân thì quan trọng nhất là lợi nhuậnthị trường và là giá trị của công ty mình đang xây dựng, hoặc cao hơn cả là đầu tư những thứ mang tính xã hội và làm từ thiện để đc cái tiếng thơm, thậm chí là rải tiền ra thuê kẻ khác viết báo, làm thơ khen anh. Nhưng ông anh làm Bphone dường như ko phải nhằm mục tiêu chiếm lĩnh thị trường, bởi nếu để chiếm thị trường với đặc thù dân số trẻ thì phải làm những chiếc máy giá rẻ, thời trang và hướng tới cấu hình cao để ng mua có thể chơi game hay lôi cấu hình ra mà khè nhau. Ông anh làm Bphone dường như cũng không nhắm đến lợi nhuận bởi ở VN lợi nhuận nhiều nhất vẫn cứ là thương mại thuần túy, làm dịch vụ hoặc buôn đất bán nhà chứ chẳng bao giờ là bỏ tiền túi đến cả vài ngàn tỷ ra (mà ko biết đến ngày thu lại) để tự mày mò làm cái mà hoàn toàn có thể đi đặt hàng từ thiết kế đên gia công rồi chỉ việc đem về bán. Ông anh làm Bphone có làm giá trị Bkav tăng lên hay ko thì chả mấy ai rõ do Bkav ko lên sàn thành ra về vấn đề này ng viết không dám chém. Còn về danh tiếng thì như mọi ng đã rõ, ông anh có thêm nhiều người bạn, nhiều người mến mộ và đương nhiên ông anh cũng nhận về cho mình (hay nói chính xác hơn là thiên hạ cứ dúi vào tay anh) một đống biệt danh khó nghe (hay nói chính xác hơn là vô văn hóa) đến từ những kẻ không ưa anh cứ như thể là sự phát triển của Bkav/Bphone là một nguy cơ tiềm tàng đe dọa đến bát cơm manh áo của họ vậy.

Bất cứ doanh nghiệp sản xuất nào thì cũng phải bán đc sản phẩm. Đó là tiêu chí hàng đầu, bán đc càng nhiều càng tốt để chiếm thị phần càng lớn càng tốt và đó là chỉ dấu đầu tiên cho sự thành công. Nơi nào cũng vậy. Nhưng khoan, đó là điều chỉ đúng với những quốc gia có nền tảng khoa học cơ bản, khoa học ứng dụng và đặc biệt là nền tảng sản xuất đc xây đắp và thử thách qua hàng trăm năm, bét ra cũng là hàng chục năm. Khi đó một doanh nghiệp sản xuất đc hỗ trợ bởi rất nhiều các doanh nghiệp sản xuất khác giúp rút ngắn đáng kể thời gian nghiên cứu phát triển, kiểm thử và sản xuất hàng loạt cho dù sản phẩm đó là thuộc một dòng sản phẩm đã có chỗ đứng trên thị trường hay đó là một dòng sản phẩm mới với những ý tưởng mới hoàn toàn. Khi đó công việc của các nhà sản xuất sản phẩm “end user” là làm sao để đua nhau về doanh số, doanh thu và thị trường.

Còn với những quốc gia đi lên từ đồng lúa và đi ra từ chiến tranh, cấm vận như Việt Nam thì mỗi khi doanh nghiệp muốn làm cái gì đó liên quan đến công nghệ và sản xuất công nghiệp thì đều phải bắt đầu từ con số 0 tròn trĩnh do những nền tảng kia hoặc là ko có hoặc là rất yếu. Doanh nghiệp sẽ phải tự xây dựng cho mình những nền tảng đó một cách có chọn lọc để hài hòa đc giữa phát triển về thương mại và phát triển về năng lực công nghệ. Tất nhiên, trong vấn đề này, ai có nguồn tài chính dồi dào hơn thì người đó có nhiều lợi thế hơn và với một công ty công nghệ/công nghiệp thì phải đạt đc đồng thời cả hai yếu tố là thị phầnnăng lực công nghệ tự thân thì mới có thể coi là thành công.

Nếu bạn không có thực sự nhiều tiền những vẫn muốn làm một cái gì đó trong lĩnh vực đầy chông gai này thì sao? Đó là khi bạn chỉ có một lựa chọn duy nhất đó là bạn phải là một kỹ sư - một kỹ sư cứng. Thực tế là một doanh nghiệp đc điều hành bởi một doanh nhân thì luôn có cách làm khác biệt với một doanh nghiệp đc điều hành bởi những ng có xuất thân là một kỹ sư cho dù cả hai doanh nghiệp đều có chung mục tiêu. Và trong khía cạnh này thì Bkav chính là một công ty đc điều hành bởi một kỹ sư như thế. Anh Quảng làm Bphone dường như là để tạo ra tiền đề/nền tảng không chỉ cho Bkav mà còn cho nền công nghệ/công nghiệp công nghệ cao của Việt Nam. Thông qua thực tiễn đã đào tạo và vun đắp năng lực cho những lớp kỹ sư trẻ và thổi vào họ một ý chí rằng cùng nhau chúng ta có thể làm đc và làm tốt những điều mà Tây mà Tàu đã và đang làm rất tốt, để từ đó là những hy vọng về sự vượt mặt và soán ngôi trong tương lai. Anh Quảng không bằng lòng với việc áp dụng mô hình ODM, SDK, CDK hay CBU nhằm tạo ra một sản phẩm thuần Việt nhất có thể và cho mọi ng thấy không nhất thiết phải phụ thuộc vào Trung Quốc để R&D và sản xuất ra một sản phẩm hoàn chỉnh dù cho phương án này có lợi nhất về mặt thương mại. Anh Quảng sẵn sàng chịu nhiều sức ép để kiên quyết làm và bán Bphone ở mức giá cao (cận cao cấp) thay vì chấp nhận giá thấp để chạy theo doanh số dường như là để tạo động lực cho chính đội ngũ Bkav phải làm việc để cho ra những sản phẩm, những tính năng xứng đáng với số tiền và kỳ vọng của những ng đã móc hầu bao ra mua một chiếc Bphone. Bphone không muốn nhận về những lời bao biện hay bênh vực theo kiểu “ôi hàng giá rẻ thì thế thôi, không đòi hỏi hơn đc”. Trong xã hội anh Quảng có thể có nhiều danh xưng, nhưng có lẽ từ trong tâm khảm của mình, anh ấy luôn nghĩ: “Mình là một kỹ sư”. Nếu Bphone không đc xây dựng lên bởi một kỹ sư thì hôm nay Bphone đã trông giông giống và nhang nhác (cả về phần cứng lẫn phần mềm) một chiếc điện thoại bất kỳ nào đó đến từ Trung Quốc rồi.

Và như thường lệ, nhân vô thập toàn, anh Quảng - mà theo ng viết - thì cũng mang trong mình một số những tính xấu của mấy ông kỹ sư mà xin đc kể ra sau đây.

  1. Xuề xòa quá mức! Lên làm việc với Thủ tướng, VTV đến quay mà mặc như kiểu khoác vội cái áo vest. Bao lần báo chí đến phỏng vấn chụp ảnh nhưng gần như lần nào cũng là cái áo trắng cộc tay với đc kẻ màu đỏ.
  2. Cầu toàn đến mức cực đoan! Anh Quảng dường như đặt rất cao yếu tố kỹ thuật của sản phẩm, luôn yêu cầu hoàn thành ở mức cao nhất có thể, Bphone phải hoàn hảo nhất có thể trước khi tung ra và sẵn sàng bỏ qua các yếu tố về thị trường và kinh doanh. Một ví dụ thứ hai đó là việc trì hoãn bán ra B40/60 và AriB bất chấp sự ngóng đợi của mọi người. Đáng ra thì cứ bán đi rồi OTA lên Android 10 sau nhưng tính ông anh lại quá cầu toàn khi muốn hoàn thiện android 10, cài lên máy xuất xưởng rồi mới bán B40/60 ra ở trạng thái hoàn thiện và chuẩn chỉnh nhất có thể. Hay như AriB thì có liên quan gì đến Android đâu, làm xong rồi và hẳn là nhân viên Bkav cũng dùng test chán ra rồi mà ko chịu bán lại cứ nhất định đợi B40/60 xong android 10 thì mới chịu bán ra một thể cơ. Bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội về thị trường.
  3. Bảo thủ! Ng viết cũng đã vài lần inbox riêng với ông anh và nhận thấy rằng để thay đổi suy nghĩ của anh Quảng thì bạn phải có lập luận sắc bén đi cùng dẫn chứng cụ thể, chắc chắn và rõ ràng. Ngay cả khi có đc những điều đó thì cũng ko có gì đảm bảo việc bạn sẽ khiến anh Quảng có chung suy nghĩ với bạn. Tất nhiên, nếu bảo thủ 100% thì không bao h gây dựng được cơ nghiệp như ngày hôm nay.
  4. Như bao ng làm kỹ thuật thuần túy khác, anh Quảng có thể nói là ng ko nhạy bén trong công tác truyền thông, quảng cáo. Cái này thì cứ nhìn cách ông anh chạy quảng cáo cho Bphone (nhất là B86) là hiểu. Rời rạc, không thống nhất, đôi khi là đầu tư không đúng lúc đúng chỗ đúng đối tượng. Cũng đã có hàng tá góp ý, nhưng chắc ng yêu mến Bphone vẫn phải đợi thêm một thời gian nữa để thấy đc những chiến dịch quảng cáo có hiệu quả của Bkav cho Bphone.
  5. Thẳng tính quá nhưng đôi khi ko điều tiết đc lại thành NỔ mặc dù ông anh nói ko sai. Làm chủ doanh nghiệp như anh thì càng cần khéo léo nhiều hơn nữa, nhất là trên mặt báo.
  6. Đang nghĩ … cập nhật sau ...

Bkav và Bphone còn vô vàn khó khăn phải vượt qua bởi như đã nói - một doanh nghiệp công nghệ đích thực thì phải có cả thị trườngnăng lực công nghệ tự thân. Và để làm đc điều đó anh Nguyễn Tử Quảng không thể là một doanh nhân mà phải là một Tổng công trình sư.

Trong tiếng Việt, thuật ngữ Tổng công trình sư là một từ gốc tiếng Trung "总工程师". Đến lượt mình, từ này bắt nguồn từ một chức danh chính thức trong ngành công nghiệp của Liên Xô "Главный Конструктор" (Glavny Konstruktor), gần tương đương với khái niệm "Chief Designer" trong tiếng Anh.

Nguồn: https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%95ng_c%C3%B4ng_tr%C3%ACnh_s%C6%B0

Bài viết dựa trên quan điểm cá nhân và mặc dù Bkav cũng chỉ là một trong những công ty công nghệ của Việt Nam nhưng do anh Nguyễn Tử Quảng là một trong những nhân vật mà ng viết mến mộ nên bài viết này xin phép ko đề cập đến những “con người thầm lặng” khác của Việt Nam.

Bài viết gốc Tại đây

Hẳn là cũng giống người viết, nhiều ng theo dõi và đồng hành cùng Bkav từ năm 2015 đến bây giờ nhiều khi cảm thấy khó hiểu về những quyết định, về cách làm của Bkav mà người đứng đầu là anh Quảng. ...

NGUYỄN TỬ QUẢNG, ANH LÀ DOANH NHÂN HAY LÀ KỸ SƯ?

Lưu ý: Bài viết này mang tính tung hô, nếu copy lại vui lòng không cắt ghép tránh làm móp méo câu chữ của tôi, nếu không thì vui lòng dẫn nguyên link.

Hẳn là cũng giống người viết, nhiều ng theo dõi và đồng hành cùng Bkav từ năm 2015 đến bây giờ nhiều khi cảm thấy khó hiểu về những quyết định, về cách làm của Bkav mà người đứng đầu là anh Quảng. Nhiều kẻ khẩu nghiệp còn dùng những điều đó để đả kích, dè bỉu thậm chí là chế giễu và xúc phạm không chỉ cá nhân anh Quảng mà còn rất nhiều những đồng nghiệp của anh Quảng và người thân của họ.

Với một doanh nhân thì quan trọng nhất là lợi nhuậnthị trường và là giá trị của công ty mình đang xây dựng, hoặc cao hơn cả là đầu tư những thứ mang tính xã hội và làm từ thiện để đc cái tiếng thơm, thậm chí là rải tiền ra thuê kẻ khác viết báo, làm thơ khen anh. Nhưng ông anh làm Bphone dường như ko phải nhằm mục tiêu chiếm lĩnh thị trường, bởi nếu để chiếm thị trường với đặc thù dân số trẻ thì phải làm những chiếc máy giá rẻ, thời trang và hướng tới cấu hình cao để ng mua có thể chơi game hay lôi cấu hình ra mà khè nhau. Ông anh làm Bphone dường như cũng không nhắm đến lợi nhuận bởi ở VN lợi nhuận nhiều nhất vẫn cứ là thương mại thuần túy, làm dịch vụ hoặc buôn đất bán nhà chứ chẳng bao giờ là bỏ tiền túi đến cả vài ngàn tỷ ra (mà ko biết đến ngày thu lại) để tự mày mò làm cái mà hoàn toàn có thể đi đặt hàng từ thiết kế đên gia công rồi chỉ việc đem về bán. Ông anh làm Bphone có làm giá trị Bkav tăng lên hay ko thì chả mấy ai rõ do Bkav ko lên sàn thành ra về vấn đề này ng viết không dám chém. Còn về danh tiếng thì như mọi ng đã rõ, ông anh có thêm nhiều người bạn, nhiều người mến mộ và đương nhiên ông anh cũng nhận về cho mình (hay nói chính xác hơn là thiên hạ cứ dúi vào tay anh) một đống biệt danh khó nghe (hay nói chính xác hơn là vô văn hóa) đến từ những kẻ không ưa anh cứ như thể là sự phát triển của Bkav/Bphone là một nguy cơ tiềm tàng đe dọa đến bát cơm manh áo của họ vậy.

Bất cứ doanh nghiệp sản xuất nào thì cũng phải bán đc sản phẩm. Đó là tiêu chí hàng đầu, bán đc càng nhiều càng tốt để chiếm thị phần càng lớn càng tốt và đó là chỉ dấu đầu tiên cho sự thành công. Nơi nào cũng vậy. Nhưng khoan, đó là điều chỉ đúng với những quốc gia có nền tảng khoa học cơ bản, khoa học ứng dụng và đặc biệt là nền tảng sản xuất đc xây đắp và thử thách qua hàng trăm năm, bét ra cũng là hàng chục năm. Khi đó một doanh nghiệp sản xuất đc hỗ trợ bởi rất nhiều các doanh nghiệp sản xuất khác giúp rút ngắn đáng kể thời gian nghiên cứu phát triển, kiểm thử và sản xuất hàng loạt cho dù sản phẩm đó là thuộc một dòng sản phẩm đã có chỗ đứng trên thị trường hay đó là một dòng sản phẩm mới với những ý tưởng mới hoàn toàn. Khi đó công việc của các nhà sản xuất sản phẩm “end user” là làm sao để đua nhau về doanh số, doanh thu và thị trường.

Còn với những quốc gia đi lên từ đồng lúa và đi ra từ chiến tranh, cấm vận như Việt Nam thì mỗi khi doanh nghiệp muốn làm cái gì đó liên quan đến công nghệ và sản xuất công nghiệp thì đều phải bắt đầu từ con số 0 tròn trĩnh do những nền tảng kia hoặc là ko có hoặc là rất yếu. Doanh nghiệp sẽ phải tự xây dựng cho mình những nền tảng đó một cách có chọn lọc để hài hòa đc giữa phát triển về thương mại và phát triển về năng lực công nghệ. Tất nhiên, trong vấn đề này, ai có nguồn tài chính dồi dào hơn thì người đó có nhiều lợi thế hơn và với một công ty công nghệ/công nghiệp thì phải đạt đc đồng thời cả hai yếu tố là thị phầnnăng lực công nghệ tự thân thì mới có thể coi là thành công.

Nếu bạn không có thực sự nhiều tiền những vẫn muốn làm một cái gì đó trong lĩnh vực đầy chông gai này thì sao? Đó là khi bạn chỉ có một lựa chọn duy nhất đó là bạn phải là một kỹ sư - một kỹ sư cứng. Thực tế là một doanh nghiệp đc điều hành bởi một doanh nhân thì luôn có cách làm khác biệt với một doanh nghiệp đc điều hành bởi những ng có xuất thân là một kỹ sư cho dù cả hai doanh nghiệp đều có chung mục tiêu. Và trong khía cạnh này thì Bkav chính là một công ty đc điều hành bởi một kỹ sư như thế. Anh Quảng làm Bphone dường như là để tạo ra tiền đề/nền tảng không chỉ cho Bkav mà còn cho nền công nghệ/công nghiệp công nghệ cao của Việt Nam. Thông qua thực tiễn đã đào tạo và vun đắp năng lực cho những lớp kỹ sư trẻ và thổi vào họ một ý chí rằng cùng nhau chúng ta có thể làm đc và làm tốt những điều mà Tây mà Tàu đã và đang làm rất tốt, để từ đó là những hy vọng về sự vượt mặt và soán ngôi trong tương lai. Anh Quảng không bằng lòng với việc áp dụng mô hình ODM, SDK, CDK hay CBU nhằm tạo ra một sản phẩm thuần Việt nhất có thể và cho mọi ng thấy không nhất thiết phải phụ thuộc vào Trung Quốc để R&D và sản xuất ra một sản phẩm hoàn chỉnh dù cho phương án này có lợi nhất về mặt thương mại. Anh Quảng sẵn sàng chịu nhiều sức ép để kiên quyết làm và bán Bphone ở mức giá cao (cận cao cấp) thay vì chấp nhận giá thấp để chạy theo doanh số dường như là để tạo động lực cho chính đội ngũ Bkav phải làm việc để cho ra những sản phẩm, những tính năng xứng đáng với số tiền và kỳ vọng của những ng đã móc hầu bao ra mua một chiếc Bphone. Bphone không muốn nhận về những lời bao biện hay bênh vực theo kiểu “ôi hàng giá rẻ thì thế thôi, không đòi hỏi hơn đc”. Trong xã hội anh Quảng có thể có nhiều danh xưng, nhưng có lẽ từ trong tâm khảm của mình, anh ấy luôn nghĩ: “Mình là một kỹ sư”. Nếu Bphone không đc xây dựng lên bởi một kỹ sư thì hôm nay Bphone đã trông giông giống và nhang nhác (cả về phần cứng lẫn phần mềm) một chiếc điện thoại bất kỳ nào đó đến từ Trung Quốc rồi.

Và như thường lệ, nhân vô thập toàn, anh Quảng - mà theo ng viết - thì cũng mang trong mình một số những tính xấu của mấy ông kỹ sư mà xin đc kể ra sau đây.

  1. Xuề xòa quá mức! Lên làm việc với Thủ tướng, VTV đến quay mà mặc như kiểu khoác vội cái áo vest. Bao lần báo chí đến phỏng vấn chụp ảnh nhưng gần như lần nào cũng là cái áo trắng cộc tay với đc kẻ màu đỏ.
  2. Cầu toàn đến mức cực đoan! Anh Quảng dường như đặt rất cao yếu tố kỹ thuật của sản phẩm, luôn yêu cầu hoàn thành ở mức cao nhất có thể, Bphone phải hoàn hảo nhất có thể trước khi tung ra và sẵn sàng bỏ qua các yếu tố về thị trường và kinh doanh. Một ví dụ thứ hai đó là việc trì hoãn bán ra B40/60 và AriB bất chấp sự ngóng đợi của mọi người. Đáng ra thì cứ bán đi rồi OTA lên Android 10 sau nhưng tính ông anh lại quá cầu toàn khi muốn hoàn thiện android 10, cài lên máy xuất xưởng rồi mới bán B40/60 ra ở trạng thái hoàn thiện và chuẩn chỉnh nhất có thể. Hay như AriB thì có liên quan gì đến Android đâu, làm xong rồi và hẳn là nhân viên Bkav cũng dùng test chán ra rồi mà ko chịu bán lại cứ nhất định đợi B40/60 xong android 10 thì mới chịu bán ra một thể cơ. Bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội về thị trường.
  3. Bảo thủ! Ng viết cũng đã vài lần inbox riêng với ông anh và nhận thấy rằng để thay đổi suy nghĩ của anh Quảng thì bạn phải có lập luận sắc bén đi cùng dẫn chứng cụ thể, chắc chắn và rõ ràng. Ngay cả khi có đc những điều đó thì cũng ko có gì đảm bảo việc bạn sẽ khiến anh Quảng có chung suy nghĩ với bạn. Tất nhiên, nếu bảo thủ 100% thì không bao h gây dựng được cơ nghiệp như ngày hôm nay.
  4. Như bao ng làm kỹ thuật thuần túy khác, anh Quảng có thể nói là ng ko nhạy bén trong công tác truyền thông, quảng cáo. Cái này thì cứ nhìn cách ông anh chạy quảng cáo cho Bphone (nhất là B86) là hiểu. Rời rạc, không thống nhất, đôi khi là đầu tư không đúng lúc đúng chỗ đúng đối tượng. Cũng đã có hàng tá góp ý, nhưng chắc ng yêu mến Bphone vẫn phải đợi thêm một thời gian nữa để thấy đc những chiến dịch quảng cáo có hiệu quả của Bkav cho Bphone.
  5. Thẳng tính quá nhưng đôi khi ko điều tiết đc lại thành NỔ mặc dù ông anh nói ko sai. Làm chủ doanh nghiệp như anh thì càng cần khéo léo nhiều hơn nữa, nhất là trên mặt báo.
  6. Đang nghĩ … cập nhật sau ...

Bkav và Bphone còn vô vàn khó khăn phải vượt qua bởi như đã nói - một doanh nghiệp công nghệ đích thực thì phải có cả thị trườngnăng lực công nghệ tự thân. Và để làm đc điều đó anh Nguyễn Tử Quảng không thể là một doanh nhân mà phải là một Tổng công trình sư.

Trong tiếng Việt, thuật ngữ Tổng công trình sư là một từ gốc tiếng Trung "总工程师". Đến lượt mình, từ này bắt nguồn từ một chức danh chính thức trong ngành công nghiệp của Liên Xô "Главный Конструктор" (Glavny Konstruktor), gần tương đương với khái niệm "Chief Designer" trong tiếng Anh.

Nguồn: https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%95ng_c%C3%B4ng_tr%C3%ACnh_s%C6%B0

Bài viết dựa trên quan điểm cá nhân và mặc dù Bkav cũng chỉ là một trong những công ty công nghệ của Việt Nam nhưng do anh Nguyễn Tử Quảng là một trong những nhân vật mà ng viết mến mộ nên bài viết này xin phép ko đề cập đến những “con người thầm lặng” khác của Việt Nam.

Bài viết gốc Tại đây

Lê Văn Đạt
25 tháng 08
Những hình ảnh đầu tiên hướng về quê hương Hải Dương của các anh chị em Bfans cả nước chung tay cùng chống dịch Covid. ...
Xem thêm

Tuy món quà không lớn nhưng tấm lòng cao cả dành cho các chốt kiểm dịch. Mong rằng dịch qua mau để ace ta cùng được học tập, lao động, công tác và làm việc được thoải mái hơn. Cảm ơn tất cả các ace Bfans đã góp chút lòng hảo tâm cùng ace Bfan Hải dương cho Cuộc sống bình yên sẽ trở lại một ngày không xa nữa.

 

Bài viết gốc tại đây

Những hình ảnh đầu tiên hướng về quê hương Hải Dương của các anh chị em Bfans cả nước chung tay cùng chống dịch Covid. ...

Tuy món quà không lớn nhưng tấm lòng cao cả dành cho các chốt kiểm dịch. Mong rằng dịch qua mau để ace ta cùng được học tập, lao động, công tác và làm việc được thoải mái hơn. Cảm ơn tất cả các ace Bfans đã góp chút lòng hảo tâm cùng ace Bfan Hải dương cho Cuộc sống bình yên sẽ trở lại một ngày không xa nữa.

 

Bài viết gốc tại đây

Lê Tuyên
07 tháng 09

Từ hồi về thành phố

quen ánh điện...

Nguyễn Vũ Quang Nguyên
27 tháng 07
Đã bao nhiêu năm, kể từ ngày ấy
Đất...
Lê Văn Thuận
01 tháng 07
Xứng danh "Hiệp sĩ" ngày nào,
Vượt qua...